Ngày ấy gia đình tôi nghèo khó lắm. Dù hộ khẩu chỉ vỏn vẹn 3 người nhưng chẳng khi nào đủ ăn. Sau biến cố tai nạn lao động, đôi chân lành lặn của ba bị khuyết. Trụ cột gia đình giờ phế tàn.
Hai mẹ con tôi biết ba đau lắm, nỗi đau thể xác lẫn tinh thần giày vò mỗi ngày, nên không dám nhắc về tai nạn sợ ba buồn, nghĩ quẩn. Nghèo lại mắc cái eo. Mẹ buộc phải lên thành thị để làm thuê để có tiền lo cho ba, cho tôi ăn học.
Thực sự mẹ chẳng muốn xa quê chút nào. Nhưng ở cái làng quê nghò khó một tháng làm được chỉ vài ngày thì sao sống nổi. Mẹ ra đi mà lòng đau lắm, vì ở nhà không ai chăm sóc cho tôi và ba. Ông bà nội đã già, chú thím cũng chạy ăn từng bữa thì thời gian đâu mà thường xuyên ghé thăm. Vì vậy tôi phải gánh trách nhiệm thay mẹ lo cho ba từng bữa ăn.
Để ba yên lòng và quên đi nỗi đau đớn, mẹ phải diện cớ chi phí ăn học của tôi tăng, nên phải đi làm xa. Tôi biết ba buồn lắm, sĩ diện đàn ông không giúp gì cho gia đình, nhưng buộc phải để mẹ đi.
Tôi nhớ vào những ngày giáp tết, lúc nhà trường đã cho nghỉ học, tôi nôn nao trông ngóng mẹ về. Hồi đó trong xóm chỉ có nhà chú Hai là “sang” nhất, có chiếc điện thoại bàn. Những ai đi làm ăn xa đều xin số chú để liên lạc với người thân ở quê. Bao giờ cũng vậy, hễ có người chạy sang báo có điện thoại là tôi ba chân bốn cẳng chạy một mạch.
Nhà chú cách nhà tôi hơn 500m nhưng tôi không thấy mệt. Bởi nghe tin mẹ gọi về là tôi vui không thể tả. Mẹ cúp máy rồi gọi lại. Chỉ nghe tiếng mẹ bên kia đầu dây là tôi mừng muốn rớt tim. Hai mẹ con chỉ trao đổi dăm câu, đại loại: Ba và ông bà khỏe không?; Con học hành ra sao, học kỳ một bao nhiêu phẩy?; Nay con cao bao nhiêu rồi?…
Cuối cùng mẹ chốt lại là chiều ba mươi mẹ về. Khi tôi buồn, làm lẫy: “Sao mẹ về trễ vậy?“, thì mẹ xoa dịu: “Công ty mẹ có nhiều việc phải làm lắm. Con yên tâm,mẹ sẽ về vào ngày ba mươi tết mà. Mẹ có mua quà cho con với ba sẵn rồi“.
Vậy là thành thông lệ, mỗi năm, cứ vào ngày ba mươi tết mẹ mới ra mua vé xe về nhà. Ngày ấy tôi nôn nao lắm lắm, cứ ra ngoài ngõ, nơi có hàng mai rợp sắc vàng đứng chờ đợi mẹ. Cứ thấy chiếc xe đò nào dừng là háo hức, rồi lại thất vọng. Đứng mỏi chân, tôi chạy vào lấy chiếc ghế đẩu ngồi đó. Hễ nghe tiếng kèn xe đò từ xa là tôi nhổm dậy ngó ra xem.
Bao nhiêu chiếc xe đò lướt qua, mang theo những gương mặt, món quà mùa xuân nhưng chẳng thấy mẹ đâu. Bụng tôi đói meo, ba lo lắng gọi vào ăn nhưng miệng lại không thèm vì chờ mẹ về để cả nhà cùng dùng bữa. Chỉ đến khi sự thất vọng lộ rõ trên khuôn mặt tôi thì mẹ mới về tới nhà.
Xe xịch đỗ, tôi nhảy tưng lên rồi lao ra đường phụ xách đồ giúp mẹ. Tôi reo to: “Ba ơi, mẹ về rồi“. Khỏi phải nói, ba quẳng cả gậy, đứng một chân trước thềm để nhìn mẹ. Nụ cười tươi rói của ba và mẹ đã nói lên sự nhớ thương, mong đợi. Cả nhà dùng bữa cơm đạm bạc nhưng ngon. Sau đó, mẹ tranh thủ dẫn tôi ra chợ xã mua một ít đồ sinh hoạt trong mấy ngày tết. Dù muộn nhưng ấm cúng vô cùng.
Tôi nhớ có năm, ngày ba mươi tết, đến hơn 7 giờ tối mà mẹ chưa về nhà. Ba chống gậy ra vào trông ngóng, lo lắng không biết mẹ có gặp phải chuyện gì hay không. Riêng tôi, ngồi bệt bó gối trước hiên nhà, tay chống cằm ủ rũ. Muỗi vây lấy chân tôi cũng mặc kệ.
Mãi đến khi ánh đèn xe pha sáng ngoài ngõ, tôi chạy ra xem thì thấy mẹ về. Chẳng cần đợi tôi thắc mắc, mẹ giải thích lý do kẹt xe hàng cây số nên phải về trễ giờ. Dù cả nhà dùng cơm muộn, không kịp đi chợ tết nhưng lòng thấy vui vì có mẹ đêm giao thừa. Cả nhà ăn tết giản đơn nhưng giàu sang tình cảm.
Giờ mẹ không đi làm nữa. Người phụ nữ của gia đình chỉ quanh quẩn ở nhà cùng ba, trồng mớ rau, luống cà. Tôi đã ra trường, có việc làm ổn định nên không muốn mẹ phải vất vả mưu sinh nơi quê người. Dù vậy, cứ đến chiều ba mươi tết là cảm giác nôn nao của tôi lại trỗi dậy. Bởi nơi quê nhà, có cha mẹ già ngồi trông ngóng tôi từng phút từng giờ.
