Những bản ballad buồn nhẹ nhàng vang lên trong đêm của một cô gái độc thân. Có thể nói là như thế. Với tính cách có phần lãng mạn chảy trong máu thêm phần ít nhiều chịu ảnh hưởng bởi lối sống của con người đất nước Pháp trong thời gian du học, hơi thở của mạch cảm xúc trong cuốn sách này sẽ bị xem là quá sến súa nếu bạn bị dị ứng với văn học mang hơi hướng của phong cách Pháp, bạn sẽ chỉ muốn dừng nó lại ngay. Nó không hợp với những tâm hồn không thích tô màu lãng mạng trong cuộc sống.
Đây là tác phẩm đầu tiên của cô mà tôi đọc. Chỉ là một cuốn tản văn và vài truyện ngắn nhưng làm bật lên ý tưởng rằng, tác giả này sẽ mở ra con đường cho dòng văn học lãng mạng của văn học đương đại nước Việt? Nhắc đến truyện thiếu nhi thời hiện đại không thể không nói đến Nguyễn Nhật Ánh, và nhắc đến văn học lãng mạng giờ bạn có thể lưu tâm đến bút danh Phan Ý Yên.
Bình – yên – nên thơ – nhẹ nhàng như chính bút danh của cô. Một cô nàng yêu màu hồng ghét sự giả dối chính hiệu.
Một cô gái độc thân trong cái độ tuổi mà bị xã hội dè bỉu chê bai là “gái ế” thì cô vẫn thổi hồn vào những con chữ của mình những tư duy mới mẻ về tình yêu một sức sống yêu mạnh mẽ, khát khao nhưng không bi lụy.
“Suy cho cùng chúng ta làm tất cả để được người khác quan tâm, ấy vậy mà chúng ta càng làm thì lại càng cô đơn.”
Có vài điều tôi thấy thú vị trong cách viết cách nghĩ của tác giả trẻ này, khi người ta đứng ngoài để phán xét về chuyện tình của người khác thì cô lại đặt mình trong tâm thế người bị hại hay những kẻ trực tiếp hoặc gián tiếp gây nên sự tan vỡ trong những tình yêu trái ngang để thấu để cảm. Đâu phải độc thân thì không được phép tư duy như một người đã có gia đình theo một cách nhìn nhận riêng đối với cuộc sống này. Không lên án. Không gay gắt. Để rồi tự đặt ra cho bản thân hướng đi. Vì đã là tình yêu thì chẳng thể vạch ra một đường biên thẳng chạy dài phân rõ bên đúng bên sai. Là lựa chọn của lí trí hay của con tim hoặc buông tay hoặc tiếp tục ở lại để cảm thấy thanh thản bình an.
Tôi sẽ không đặt kì vọng nhiều trong những tác phẩm tản văn của cô nữa. Tôi chờ đợi những tác phẩm truyện ngắn hay tiểu thuyết có tầm vóc hơn. Với khả năng của cô thì tôi nghĩ không quá sức. Mong rằng những tác phẩm mới của cô sẽ vượt qua được suy nghĩ của tôi về cái lỗ hổng lớn cho dòng văn học lãng mạng nước nhà. Độc giả trẻ Việt sẽ không còn bị gán cái mác là chỉ toàn đọc ngôn tình Trung Quốc.
