Nguồn: Internet
Thương yêu gửi vợ – Lan Hương
Trời Ohio trong suốt tháng Hai, tuyết rơi mịt trời; lạnh buốt tới xương. Hôm nay, đầu tháng Ba, Ohio có nắng lên. Nắng thật nhẹ. Tuyết tan chảy thành những dòng suối nhỏ len lỏi chạy theo các vệ đường. Ai cũng thích nhìn, thích ngắm. Bàn tay mình cũng muốn ôm tách cà phê nóng – cái nóng thơm ngát truyền cảm xúc vào tận trái tim. Thế là bà nhà tôi làm hai tách cà phê nhỏ giọt cho vợ chồng già ngồi kề nhau khề khà thưởng thức mùi thơm của cà phê làm ấm tuổi già vẫn còn cần có nhau. Khi tôi còn ở khu Nội Trú Bệnh Viện Bình Dân Saigon, cũng như bạn bè, chúng tôi uống cà phê đặc biệt không thơm, không ngọt, có vị chát, uống vào nghe nó nhờ nhợ, uống thét rồi cũng quen. Chúng tôi cho nó cái tên rất thời trang “Cà Phê Tư Được”. Tư Được là tên anh lao công của khu nội trú có bổn phận cung cấp cà phê và bữa ăn trưa cho chúng tôi hàng ngày.
Nhìn lại quá khứ tôi không nhớ rõ lúc nào tôi bắt đầu mê cà phê nhỏ giọt. Khác với ‘xây chừng’ của người Tàu ở Chợ Lớn, cà phê nhỏ giọt được nấu trong nồi nhỡ làm băng nhôm có sức chứa 100 phân khối có nắp đậy kín, đáy có nhiều lỗ nhỏ bằng mũi kim, đặt trên một các cốc (cái ly) có sẵn một muỗng 5 phân khối sữa đặc thường là Lait Mont Blanc của Pháp. Tôi có thói quen uống cà phê nhỏ giọt ở cái quán cà phê vỉa hè gần nhà vào buổi chiều sau khi đi làm về để mình cảm thấy thư giãn, giải tỏa những phiền hà do công việc hàng ngày. Nhưng đôi khi nó cũng làm tôi mất ngủ không hiểu tại vì chất Caféine hay tại tôi thao thức về cô bạn gái.
Hồi mới tiếp quản Saigon năm 1975, mấy cha nội đội nón cối xem chừng dị ứng với lối uống cà phê nhỏ giọt của người dân Saigon. Họ đặt cho nó cái tên “Cà Phê Cái Nồi Ngồi Trên Cái Cốc”. Nhưng sau nhiều lần có cơ hội tao ngộ với tách cà phê “Cái Nồi Ngồi Trên Cái Cốc”, giúp các anh có được những giờ phút thật sự thư giãn, với tâm trạng an bình sau những năm tháng ồn ào với súng đạn… Do đó cà phê “Cái nồi ngồi trên cái cốc” có cơ hội di tản ngược chiều ra Hà Nội. Âu đó cũng là bước ban đầu khai màu cho công cuộc thống nhất, hòa hợp, hòa giải giữa hai miền Nam Bắc, Saigon-Hà Nội…
Ôi! Những giọt cà phê đặc thù của Saigon có khả năng giác ngộ lòng người biết thương yêu, hòa hợp hòa giải thống nhất dân tộc! Điều đó đâu có gì là lạ với dân Hà Nội, Huế, Saigon./.
Đào Như
