| “chìu chuộng” hay “chiều chuộng”?Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới | Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions

Chánh tả, orthography

Chánh tả, trong tiếng Việt, là đánh vần spelling, viết hoa capitalization, dùng dấu gạch nối hyphenation đúng. Mỗi ngôn ngữ có một quy tắc chánh tả chung cho quốc gia đó. Chung chứ không hề đồng bộ máy móc cứng nhắc. Lý do dễ hiểu là ngôn ngữ nước nào cũng có yếu tố vùng miền, quốc tịch gốc, từ cũ từ mới, và thói quen của người viết v.v.

Trong tiếng Anh có một bảng list dài về các từ cùng nghĩa nhưng viết hơi khác nhau, tùy theo địa phương hay quốc gia gốc của người viết. Colour color, flavour flavor centre center, theatre theater, defence defense, organise organize, travelling traveling, jewellery jewelry …

Tiếng Việt, trong cách đánh vần những chữ cùng nghĩa cũng khác nhau vô số. Dựa vào yếu tố vùng miền rất nhiều. Tông tôn, chánh chính, thạnh thịnh, long lanh lung linh, bềnh bồng bình bồng, lênh đênh linh đinh, um sùm om sòm, lum khum lom khom, thủ thỉ thỏ thẻ, giăng giối trăng trối…

Trở lại từ chìu chuộng. Từ này trong Nam người viết cũng thường dùng. Theo tôi, nó còn có tính lịch sử của chữ Quốc Ngữ. Tôi không nghĩ là học giả Huỳnh Tịnh Của đã nghe sai khi viết như vậy. Không. Ông không sai, bằng cớ là trong tự điển ông cũng liệt kê chữ “chiều” nghĩa là buổi chiều. Có lẽ ông chỉ muốn viết khác. Đơn giản, bởi vì tự nghĩa của chìu chuộng và buổi chiều khác nhau.

Mục đích của môn chánh tả là viết đúng. Viết đúng để hiểu đúng. Nếu viết một từ mà không “thống nhất” với các cuốn sách hoặc người viết nào đó, nhưng người đọc vẫn hiểu đúng thì rất nên giữ lại từ ngữ đó làm phong phú thêm văn học Việt ngừ. Thí dụ, một nhà văn miền Nam viết truyện, đoạn đối thoại nhân vật nói:

– Em chìu chuộng con quá mức nên tôi thấy tụi nó càng ngày càng khó dạy.

Tôi nghĩ là từ “chìu chuộng” trong ngữ cảnh và ngữ điệu như trên không làm cho câu văn có gì trúc trắc khó hiểu hoặc bị hiểu sai. Tất nhiên, viết văn viết truyện còn là một nghệ thuật. Có người viết đặc sệt Bắc, hoặc Trung, hoặc Nam nghe thật hay. Cũng có người viết như vậy đọc nghe lại dô … diên không chừng.😊🙂