Làm “con sen” chăm mèo, thật ra là học được cách chăm mình

Làm “con sen” chăm mèo, thật ra là học được cách chăm mình

Bài học 3: Khi nuôi mèo giúp tôi… hiểu bố mẹ hơn

“Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Quả thật, tình thương và sự hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành luôn được ví với những điều to lớn. Có lẽ vì thế mà chúng ta, những đứa con nhỏ bé, thường khó cảm nhận hết được nỗi lòng và sự tận tụy của họ. Việc chăm sóc một bé mèo tất nhiên chẳng thể so sánh với hành trình nuôi nấng một con người, nhưng cũng đủ để tôi hiểu cha mẹ mình thêm.

alt
Đây là Mơ – bé mèo đầu tiên tôi nuôi.

Khi nhận nuôi bé mèo đầu tiên, tôi lao vào tìm hiểu cách chăm sóc bài bản: từ dinh dưỡng, tiêm ngừa đến cách theo dõi chất thải. Gần như sau một tháng, mạng xã hội, lịch sử tìm kiếm, thư viện ảnh của tôi toàn là mèo. Và đến khi tôi vô tình gặp được Mè, em mắc nhiều vấn đề sức khỏe từ tiêu hóa, dạ dày, suy dinh dưỡng đến viêm tai, tôi đã khóc khi cầm kết quả khám bệnh, phần vì xót xa, phần vì sợ mình không đủ sức cho em một cuộc sống tử tế hơn. Trong khoảng 3 tháng, tôi liên tục chăm em mỗi ngày từ việc đong lượng thức ăn, vệ sinh tai và theo dõi từng phản ứng nhỏ nhất.

Trong những ngày ấy, tôi nghĩ đến mẹ. Phải rồi, chắc mẹ cũng từng lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho tôi như vậy. Nuôi mèo giúp một đứa hay cãi lời mẹ như tôi đột nhiên hiểu và trân trọng những điều mà trước đó tôi từng xem là hiển nhiên.

Từ khi nuôi mèo, tôi bớt “đấu khẩu” với mẹ và nói chuyện với bố nhiều hơn. Tôi không còn kỳ vọng họ sẽ hiểu hết mình, mà học cách đặt mình ở vị trí bố mẹ và lắng nghe họ nhiều hơn. Và lạ thay, khi tôi thay đổi, mối quan hệ giữa tôi và bố mẹ cũng dịu lại, dễ thở hơn nhiều.