Just BE.

Just BE.

25 dấu hiệu bạn có một “đứa trẻ bị tổn thương bên trong mình/wounded inner child” (và làm thế nào để chữa lành)

Trước khi bắt đầu vào bài viết, tôi (người dịch) muốn gửi đến bạn một bài hát – và bài hát này tôi tin rằng nó phản ánh khá chính xác “hình ảnh về Đứa trẻ bên trong ta – đứa trẻ bị tổn thương”. Bạn có thể dành vài phút nghe ca khúc này trước khi đọc bài viết bên dưới nhé!

Mọi trẻ em đều xứng đáng những quyền cơ bản để cảm thấy an toàn, an ninh và được bảo vệ.

Nhưng không phải đứa trẻ nào cũng có đầy đủ những điều đó.

Nuôi dưỡng – đó là trách nhiệm về mặt cảm xúc và sinh học của cha mẹ và các thành viên trong gia đình nhằm tạo ra một môi trường an toàn cho chúng ta. Nhưng không phải tất cả các bậc cha mẹ đều chấp nhận trách nhiệm – nhận thức được trách nhiệm hoặc có khả năng thực hiện trách nhiệm đó.

An toàn không chỉ đơn giản là bảo vệ chúng ta khỏi bị tổn hại, cho ta ăn hoặc các nhu cầu cơ bản khác. An toàn cũng có nghĩa là hỗ trợ chúng ta trên các cấp độ về cảm xúc, tâm lý và tinh thần của chúng ta – với tư cách con người.

Điều gì xảy ra “khi ngay từ lúc còn nhỏ ta đã không cảm thấy an toàn? Điều gì xảy ra khi cảm giác về sự nguy hiểm (feeling of endangerment) này vẫn tiếp tục và lâu dài sau đó? Câu trả lời là “một vết thương hở/a huge gaping wound” xuất hiện trong tâm lý. Vết thương đau đớn này thường vô tình bị chúng ta kìm nén khi trưởng thành nhưng tác động của nó lại hết sức sâu sắc và nghiêm trọng.

Mục đích của bài viết này là giúp bạn đi vào một không gian phản chiếu. Nếu bạn muốn làm việc với “đứa trẻ bên trong mình”, tôi muốn bạn suy ngẫm về thời thơ ấu của chính bạn, ngược dòng thời gian về những năm đầu đời và cảm giác của bạn khi còn là một đứa trẻ. Bạn có cảm thấy an toàn không? Bạn có cảm thấy thuộc về gia đình mình? Bạn có được phép là mình không? Mối liên hệ hiện tại của bạn với đứa trẻ bên trong mình như thế nào? Đây là những câu hỏi cực kỳ quan trọng chúng ta cần hỏi, và nếu bạn chưa từng hỏi, tôi hy vọng bạn sẽ sớm làm được điều này.

Tại sao tôi lại khăng khăng nhấn mạnh vào việc “đặt những câu hỏi” và khám phá chủ đề này? Lý do là bởi “làm việc với đứa trẻ bên trong mình/inner child work” là một trong những thực hành nghiêm túc và sâu sắc nhất trong những thực hành nội tại/inner work mà bạn có thể làm được. Rất nhiều những mẫu hành vi, sự ác cảm (aversions), loạn thần kinh chức năng ( neuroses) của ta ở hiện tại có thể được giải pháp bằng cách khám phá và giao tiếp với đứa trẻ bên trong.

Đứa trẻ bên trong/Inner Child là gì?

inner-child-679x449

Đứa trẻ bên trong là một phần trong tinh thần (psyche) của bạn – phần vẫn lưu giữ được sự hồn nhiên, sáng tạo, sự ngạc nhiên và hứng thú tìm hiểu về cuộc sống. Theo đúng nghĩa đen, đứa trẻ bên trong bạn là đứa trẻ sống trong bạn (lives within you) – sống giữa tinh thần của bạn. Điều quan trọng là chúng ta phải kết nối với phần nhạy cảm (sensitive part) của chính mình. Khi chúng ta kết nối được với đứa trẻ bên trong mỗi chúng ta, ta sẽ cảm thấy phấn chấn, được tiếp thêm sinh lực và được truyền cảm hứng từ cuộc sống. Khi ta bị mất kế nối, cảm xúc nơi ta sẽ là sự thờ ơ, buồn chán, thiếu niềm vui và luôn trống rỗng.

“Cảm giác an toàn/Feeling safe” nghĩa là thế nào?

An toàn không chỉ đơn thuần chỉ sự bảo an về vật chất, nó còn liên quan đến cảm xúc, tâm lý và tinh thần. Khi chúng ta cảm thấy thực sự an toàn trong môi trường gia đình, chúng ta có những ranh giới về thể chất và cảm xúc được tôn trọng, bản chất xác thực nơi ta được chấp nhận, và chúng ta cảm thấy sự gần gũi và được yêu thương bởi các thành viên trong gia đình (đặc biệt là cha mẹ). Chúng ta cũng cần được cho phép để phát triển và thay đổi và có tất cả những nhu cầu thiết yếu cơ bản như thực phẩm, nước, mái nhà và một không gian an toàn.

10 ảnh hưởng khiến ta cảm thấy thiếu an toàn khi còn nhỏ.

Thực tế là “Cuộc sống thì hoàn toàn không lý tưởng”. Những gia đình mà chúng ta được sinh ra thì thường “không phù hợp” với chúng ta.

Trong quá trình lớn lên, có một số ảnh hưởng ta phải chịu có thể khiến ta cảm thấy thiếu an toàn. Trước khi bắt đầu, tôi muốn làm rõ rằng “Tôi không (đang) cố gắng đổ lỗi cho cha mẹ hoặc những người đã chăm sóc chúng ta”. Điều quan trọng cần nhớ là cha mẹ chúng ta đã làm tốt nhất có thể trong mức độ về thông tin, hiểu biết, nền tảng giáo dục và sự trưởng thành về cảm xúc/tinh thần mà họ có. Đổ lỗi và oán giận chỉ khiến tăng cường thêm nỗi đau mà “đứa trẻ bên trong bạn” có thể sẽ phải trải qua. Bởi thế, hãy chú ý và ý thức được giới hạn của bạn khi bắt đầu thực hành này.

Dưới đây là một số ảnh hướng phổ biến mà chúng ta đã (phải) trải qua và khiến ta cảm thấy không an toàn. Có bao nhiêu ảnh hưởng liên đới tới trường hợp của cá nhân bạn?

  • Bạn được dạy rằng “Nó là không ổn khi có chính kiến của riêng mình”.
  • Bạn bị trừng phạt khi cố gắng lên tiếng hoặc hành động khác đi.
  • Bạn không được khuyến khích để vui chơi hoặc tìm kiếm niềm vui.
  • Bạn không được phép làm điều gì đó tự phát.
  • Bạn không được phép thể hiện những cảm xúc mạnh mẽ (như giận dữ hay vui sướng)
  • Bạn bị chế nhạo bởi bố mẹ hoặc các thành viên trong gia đình.
  • Bạn bị chỉ trích/lạm dụng bằng lời nói (verbally criticized/abused) một cách thường xuyên.
  • Bạn bị trừng phạt về thể xác (Bị tát, bị đánh)
  • Bạn được tạo ra để CHỊU TRÁCH NHIỆM với cha mẹ và mức độ hạnh phúc của họ.
  • Bạn không có được những tương tác tình cảm từ gia đình (như ôm ấp,những nụ hôn hay vuốt ve)

Danh sách này là không đầy đủ, vậy nên nếu bạn có những ý kiến bổ sung, xin vui lòng chia sẻ cho chúng tôi ở dưới mục comment của bài viết nhé.

Các hình thái của sự bỏ bê, xao nhãng thời thơ ấu (Types of Childhood Neglect)

sad-child

Hãy tiếp tục đi sâu hơn những hình thức đã khiến bạn không cảm thấy an toàn và được yêu thương khi còn nhỏ (nếu bạn có một sự giáo dục khác thường/dysfunctional upbringing)

Dưới đây là 3 hình thái bỏ bê, xao nhãng, bỏ rơi thời thơ ấu mà bạn có thể đã trải qua

  1. Bỏ bê về mặt cảm xúc/Emotional Neglect

Cha mẹ/người giám hộ của bạn đã không thể hiện sự quan tâm đến nhu cầu tình cảm của bạn (emotional needs) về Sự yêu thương, sự hỗ trợ, bảo vệ/hoặc sự hướng dẫn. Họ cũng không chú ý đến bạn hoặc lên án những biểu hiện cảm xúc cần thiết từ bạn. Hệ quả dẫn tới là:

  • Bạn phát triển một mức độ thấp về giá trị bản thân và lòng tự trọng (low self-worth and esteem for yourself.)
  • Bạn bắt đầu bỏ qua nhu cầu tình cảm của mình.
  • Bạn học cách trốn tránh, tránh né hoặc kìm nén cảm xúc của mình vì chúng có liên quan đến cảm giác bị bỏ rơi từ thời thơ ấu của bạn.
  • Bạn phát triển các chứng bệnh tâm lý hoặc thể chất liên quan đến việc bạn không thể lắng nghe, chấp nhận và đối phó với cảm xúc của mình theo những cách lành mạnh (Ví dụ: Sự kìm nén cảm xúc/emotional repression)
  1. Bỏ bê về Tâm lý / Psychological Neglect

Hình thái bỏ mặc này được biểu hiện trong thời thơ ấu bởi cha mẹ/người giám hộ của bạn – những người không lắng nghe, không nâng đỡ và nuôi dưỡng con người bạn. Khi trưởng thành, bạn có thể sẽ phát triển một số hội chứng dưới đây:

  • Phát triển các vấn đề về lòng tự trọng thấp (developed low self-esteem issues) do các hình thức lạm dụng như Chế giễu, hạ thấp, kỳ vọng quá mức (overly high expectations), bị phớt lờ, bị từ chối hoặc liên tục bị trừng phạt.
  • Phát triển những vấn đề sâu sắc ngầm về sự tức giận (deep-seated anger issues) từ những chấn thương từ thời thơ ấu không được giải quyết và không có khả năng yêu thương chính mình.
  • Phát triển sự nghiện ngập và loạn thần kinh chức năng (neurosis) để tạo ra cảm giác lừa dối (misguided sense) về sự thoải mái và an toàn trong cuộc sống.
  • Phát triển các bệnh tâm lý (và/hoặc) thể chất.
  • Bạn có vấn đề trong việc duy trì các mối quan hệ đáng tôn trọng và lành mạnh.
  1. Bỏ bê về Thể chất/Physical Neglect

Ở cấp độ thiết yếu cơ bản, sự an toàn về thể chất và nuôi dưỡng là một vài trong số những yếu tố bản chất nhất trong mối quan hệ yêu thương. Chúng ta có thể dễ dàng thấy điều này trong tự nhiên như cách những chú gà con, cún con được nuôi dưỡng bằng thức ăn, nơi trú ẩn và sự bảo vệ. Tuy nhiên, khi điều này thiếu sẽ dẫn đến một số vấn đề sau nảy sinh:

  • Giá trị bản thân thấp (Low self-worth) dẫn đến bỏ bê/lạm dụng thể chất bản thân(physical neglect/abuse of oneself). Ví dụ như: Rối loạn ăn uống (chán ăn, béo phì), hoặc duy trì một chế độ ăn uống không lành mạnh, tự tổn hại đến bản thân (self-harm).
  • Các hành vi tìm kiếm an toàn cực đại (Intense safety-seeking behaviors) [Phức hợp tâm lý như OCD/psychological complexes such as OCD) hoặc các hành vi mạo hiểm cực độ(extreme risk-taking behaviors) [Ví như: Quan hệ tình dục không bảo vệ/unprotected sex; Ám ảnh với những hành vi liều lĩnh/obsessive daredevil feats…)]
  • Nghiện ma túy, rượu, bạo lực, đồ ăn…etc
  • Rối loạn chức năng tình dục hoặc QHTD bừa bãi (promiscuity) (thường là kết quả của việc bị lạm dụng tình dục).

Hãy dành một vài phút để thở và kết nối với chính mình sau khi đọc danh sách này. Có khả năng bạn sẽ cảm nhận được một số cảm xúc mạnh mẽ xuất hiện bên trong mình. Tôi khuyến khích bạn dành một chút thời gian để khiến mọi thứ chậm lại và nhẹ nhàng với chính mình.

Đây là một điều khá hữu ích để nhắc ta nhớ rằng “Một hoặc thậm chí nhiều vấn đề của chúng ta bắt nguồn từ sự thờ ơ, bỏ bê thời thơ ấu – giữ mối hận thù và đổ lỗi sẽ chẳng đưa ta đến đâu cả. Mọi người đều là nạn nhân của những nạn nhân khác, có nghĩa là “lý do tại sao cha mẹ/người giám hộ của chúng ta đối xử như vậy với ta – rất có thể là do họ từng bị bỏ rơi và cha mẹ của họ cũng phải trải qua những chấn thương tương tự…”.

25 dấu hiệu bạn có một “đứa trẻ bị tổn thương bên trong mình/wounded inner child”

a244c0589ad189ce99e5a6fd9b6fa195

Hãy chú ý đến những dấu hiệu này. Chúng sẽ giúp bạn tìm hiểu mức độ bị tổn thương của đứa trẻ bên trong mình và mức độ bạn cảm thấy “thiếu an toàn” trong thế giới hiện tại. Càng nhiều dấu hiệu bạn trả lời “Đúng” thì bạn lại càng cần phải xem xét sự nghiêm túc trong việc chăm sóc đứa trẻ bên trong mình.

  • Trong phần sâu thẳm nhất của tôi, tôi cảm thấy rằng có một điều gì đó không ổn với mình
  • Tôi cảm thấy lo lắng bất cứ khi nào dự định làm một điều gì đó mới.
  • Tôi luôn muốn làm hài lòng mọi người (a people-pleaser) và có xu hướng “thiếu bản sắc (cá nhân) một cách mạnh mẽ (lack a strong identity).
  • Tôi là một kẻ nổi loạn. Tôi cảm thấy mọi thứ “sống động hơn” khi xung đột với người khác.
  • Tôi có xu hướng giữ mọi thứ trong lòng và gặp khó khăn để buông bỏ.
  • Tôi cảm thấy tội lỗi khi đứng lên bảo vệ cho chính mình.
  • Tôi cảm thấy không thích nghi được với xã hội (inadequate)
  • Tôi được định hướng là luôn phải là một người cạnh tranh để đạt được mọi thứ (super-achiever)
  • Tôi coi mình như một tội nhân khủng khiếp và tôi sợ phải xuống địa ngục.
  • Tôi liên tục chỉ trích bản thân vì không đủ năng lực thích nghi trong xã hội.
  • Tôi khắt khe và cầu toàn
  • Tôi gặp khó khăn khi bắt đầu và kết thúc mọi thứ
  • Tôi cảm thấy xấu hổ khi thể hiện những cảm xúc mạnh mẽ như buồn bã hay tức giận.
  • Tôi ít khi nổi điên, nhưng mỗi khi tôi làm thế, nó theo hướng cuồng nộ, bạo lực.
  • Tôi quan hệ tình dục khi tôi không thực sự muốn.
  • Tôi xấu hổ về các chức năng cơ thể mình.
  • Tôi dành nhiều thời gian để xem các nội dung khiêu dâm.
  • Tôi không tin tưởng tất cả mọi người (kể cả bản thân mình)
  • Tôi là một kẻ nghiện ngập/hoặc đang nghiện ngập một thứ gì đó
  • Tôi tránh xung đột bằng mọi giá.
  • Tôi sợ mọi người và có xu hướng tránh họ.
  • Tôi cảm thấy có trách nhiệm với người khác hơn là với chính mình.
  • Tôi chưa bao giờ cảm thấy gần gũi với cha/hay mẹ mình (hoặc cả hai).
  • Nỗi sợ hãi của tôi đó là “bị bỏ rơi” và tôi sẽ làm bất cứ điều gì để giữ mối quan hệ,
  • Tôi khó khăn để trả lời “Không”

Nếu bạn trả lời “Đúng” trong 10 mô tả này (hoặc nhiều hơn) thì “làm việc với đứa trẻ bên trong bạn” nên đứng đầu trong danh sách ưu tiên tiếp theo của bạn. Nếu bạn trả lời “Đúng” trong 5 (hoặc nhiều hơn) trong những mô tả này, bạn nên nghiêm túc xem xét việc kết nối với đứa trẻ bên trong mình.

Làm thế nào để hỗ trợ đứa trẻ bên trong của bạn cảm thấy an toàn

inner-child-work-healing-1-min

Nắm lấy tay đứa trẻ sống trong tâm hồn bạn. Đối với đứa trẻ này, không có gì là không thể. – Paulo Coelho

Tất cả chúng ta đều có một đứa trẻ bên trong mình. Lần cuối cùng bạn nói chuyện hoặc kết nối với đứa trẻ bên trong mình là khi nào? Bạn có thường xuyên dành thời gian để điều chỉnh và lắng nghe nhu cầu của mình không? Bạn có thường xuyên kiến tạo không gian để vui chơi và tận hưởng cuộc sống?

Là con người, chúng ta không phải là một đường thằng hay những sinh vật 2 chiều (two-dimensional creatures). Tất cả chúng ta đều đa diện và có nhiều “cái tôi” (multiple selves). Hãy suy nghĩ về điều này trong giây lát : “Bạn” – người đang đọc bài viết này – rất khác so với “Bạn” – người đang chọc cười đồng nghiệp nơi công sở, phải không? “Bạn” lúc nửa đêm – rất khác với – “bạn” lúc đi xem phim với người yêu hay bạn bè của mình. “Bạn” lúc nói chuyện với bố mẹ – rất khác với – “bạn” khi nói chuyện với Sếp.

Đứa trẻ bên trong bạn là một phần thiết yếu của sự chắp vá phức tạp ( intricate patchwork) tạo nên bản sắc của bạn. Khi bạn từ chối hoặc phớt lờ đứa trẻ bên trong của mình, thằng bé/con bé sẽ phải chịu đựng sự khô héo trong những căn hầm tối sâu thẳm nơi tâm trí vô thức của bạn.

Disclaimer: Có rất nhiều nỗi đau khi phải đối mặt với đứa trẻ bên trong. Nhưng cũng có rất nhiều niềm vui và sức sống để trải nghiệm. Một trong những phần thú vị và kỳ diệu nhất khi “làm việc với đứa trẻ bên trong” là những món quà và năng khiếu tiềm ẩn mà chúng ta đã mất liên lạc từ đâu sẽ được xuất hiện. Không chỉ vậy, nhiều mối quan hệ của chúng ta sẽ được cải thiện, những sự nghiện ngập/ những thói quen (xấu) sẽ ít đi dần và biến mất. Mối liên hệ của ta với bản thân sẽ ngày càng sâu sắc hơn. Cuối cùng ta cũng có thể chấp nhận và yêu thương chính mình. Tôi không nói rằng bạn sẽ trải nghiệm tất cả những lợi ích này ngay lập tức, nhưng bạn chắc chắn sẽ trải nghiệm một điều gì đó có lợi, miễn là bạn cam kết với thực hành này.

Ngoài ra, tôi muốn nói thêm rằng những bài tập thực hành này không nhằm thay thế trị liệu, những chương trình hay hội nhóm cho đứa trẻ bên trong hoặc những đứa trẻ bị lạm dụng. Nếu bạn từng trải qua (bị) lạm dụng tình dục (khi còn nhỏ), lạm dụng cảm xúc nghiêm trọng hoặc mắc một số chứng bệnh tâm thần – việc tìm đến sự giúp đỡ của các chuyên gia là điều cần thiết. Bài viết này là một phương pháp bổ sung. Cuối cùng, nếu bạn trải qua những xúc cảm kỳ lạ hoặc một số xúc cảm quá mạnh khi thực hành những lời khuyên dưới đây, hãy dừng lại ngay lập tức. Bạn cũng có thể tìm kiếm sự giúp đỡ của một cố vấn chuyên nghiệp (hiểu về những vấn đề này) trước khi tiến hành.

Hãy nhớ rằng – mọi thứ đều cần thời gian. Các thực hành dưới đây không phải để sửa chữa ngay lập tức. Chúng không phải những cây đũa phép lấp lánh sẽ ngay lập tức khiến mọi thứ tốt hơn. Nhưng chúng sẽ cung cấp cho bạn những công cụ cơ bản bạn cần để cảm thấy an tâm, an toàn và được bảo vệ ở cấp độ cốt lõi. Tôi thực sự hy vọng bạn tìm thấy một điều gì đó giữa những điều chia sẻ dưới đây, điều sẽ giúp nuôi dưỡng bạn và mối quan hệ của bạn với đứa trẻ bên trong mình.

Dưới đây là những điểm tóm tắt:

  • Suy ngẫm về dòng thời gian thuở thơ ấu của bạn
  • Viết một lá thư cho đứa trẻ bên trong của bạn
  • Viết một lá thư từ đứa trẻ bên trong mình (gửi tới bạn)
  • Chia sẻ nỗi đau của bạn với một người đáng tin cậy
  • Khẳng định sự yêu thương và ủng hộ
  • Thực hiện một sự liên tưởng/hoặc thiền định về đứa trẻ bên trong mình
  • Hãy là người bảo vệ và người nuôi dưỡng của chính bạn

Tôi sẽ đi sâu hơn vào từng phần dưới đây:

  1. Suy ngẫm về dòng thời gian thuở thơ ấu của bạn

Bạn có thể sử dụng giấy, bút hoặc máy tính của mình để thực hành phần này. Chia thời thơ ấu của bạn thành các giai đoạn sau: Cái tôi sơ sinh/Infant Self (0-9 tháng tuổi); Chập chững biết đi/ Toddler Self (từ 9 tháng – 3 tuổi); Giai đoạn mẫu giáo/ Preschool Self (3-6 tuổi); Giai đoạn đến trường/School-Aged Self (Từ 6 tuổi đến tuổi dậy thì).

Trong mỗi giai đoạn, hãy cố gắng hết sức để nhớ lại cảm giác của bạn, cuộc sống đã từng như thế nào và mức độ an toàn, được ủng hộ, được chấp nhận của bạn. Hãy lưu ý rằng “cảm giác an toàn khi còn nhỏ không phải lúc nào cũng diễn ra trong môi trường gia đình”. Thường thì môi trường ở trường học hoặc các môi trường khác mà ta dành nhiều thời gian tác động rất nhiều trong việc định hình đứa trẻ bên trong ta. Ghi lại bất kỳ ký ức hoặc cảm giác vật lý nào bạn có, ngay cả khi chúng chỉ là những mảnh vụn, hay những ký ức rời rạc. Ghi nhận lại hình thái âm thanh, biểu cảm và từ ngữ mà cha mẹ bạn đã sử dụng khi tương tác với bạn. Ngay cả khi một ký ức có vẻ ngớ ngẩn hoặc một phản ứng bạn nhớ tới có vẻ thừa thãi thì cũng cứ viết nó xuống. Khi trưởng thành, đây là những điều rất quan trọng để tôn vinh những gì đứa trẻ trong bạn thực sự trải nghiệm, ngay cả khi nó có vẻ lố bịch hoặc phóng đại khi trưởng thành.

Bạn càng có nhiều thông tin và tài liệu cảm xúc cho một độ tuổi cụ thể, bạn càng cần phải tập trung vào việc kết nối với giai đoạn cụ thể đó. Tôi sẽ chia sẻ cách làm điều đó dưới đây.

  1. Viết một lá thư cho đứa trẻ bên trong của bạn

loving-your-inner-child-gioia-albano

Hãy tưởng tượng rằng bạn là một phù thủy thông minh, dịu dàng và đáng yêu hoặc một bà tiên đỡ đầu. Hãy tưởng tượng rằng bạn muốn nhận nuôi đứa trẻ bên trong của bạn. Khi viết thư, hãy nói với đứa trẻ bên trong của bạn rằng bạn yêu chúng nhiều như thế nào và muốn dành nhiều thời gian cho chúng. Viết theo cách khiến bạn cảm thấy an toàn, được chăm sóc và thấu hiểu.

Một ví dụ từ lá thư tôi đã viết cho đứa trẻ bên trong mình:

Ale bé nhỏ thân mến,

Cô rất vui vì cháu đã được sinh ra. Cô ở đây để bảo vệ, yêu thương và chăm sóc cháu. Cô muốn giúp cháu cảm thấy được yêu thương và chấp nhận cháu theo cách cho là. Cô muốn cháu biết rằng mọi thứ rất an toàn để được nói ra, được cảm nhận và nhìn thấy. Cô muốn cháu cảm nhận được rằng cô sẽ mãi là ngôi nhà của cháu dù bất kể chuyện gì. Cô muốn giúp đỡ và hướng dẫn cháu từng bước trên con đường cháu đi.

Cô yêu cháu rất nhiều.

Với nhiều tình yêu từ Cô tiên đỡ đầu Aletheia

Cũng không có vấn đề gì nếu bạn cảm thấy xúc động trong quá trình này. Hãy để bản thân được khóc và tự hào về sự can đảm của bạn để diễn đạt việc bạn thực sự cảm thấy thế nào.

  1. Viết một lá thư – từ đứa trẻ bên trong mình (gửi tới bạn)

Sử dụng tay không thuận của bạn (để bỏ qua khía cạnh logic của não bộ), hãy viết cho mình một lá thư từ quan điểm của đứa trẻ bên trong bạn. Ví dụ: Nếu bạn thuận tay phải, hãy sử dụng tay trái để viết. Sử dụng bên tay không chi phối và chiếm ưu thế của bạn sẽ giúp bạn tiếp xúc nhiều hơn với cảm xúc của đứa trẻ bên trong.

Đây là ví dụ của riêng tôi về những gì đứa trẻ bên trong đã viết cho tôi:

Gửi mẹ đỡ đầu,

Con muốn tìm kiếm một ngôi nhà để trú ẩn. Hãy bảo vệ con. Con không muốn cảm thấy cô đơn nữa.

Với nhiều tình yêu, Ale bé nhỏ của mẹ.

Bạn có thể viết thư qua lại giữa bản thân (Phù thủy/Bà tiên đỡ đầu) và bản ngã nhỏ bé của bạn. Tạo nên những cuộc trò truyện thường sẽ tiết lộ nhiều cảm xúc đáng ngạc nhiên đang bị chôn vùi và những thông tin mới.

  1. Chia sẻ nỗi đau của bạn với một người đáng tin cậy

Điều quan trọng là nỗi đau bạn từng trải qua khi còn nhỏ phải được ai đó xác nhận và lắng nghe. Dù bạn đang kiếm tìm người lắng nghe là một người bạn biết quan tâm, một nhóm hỗ trợ hay một chuyên gia trị liệu đáng tin cậy, hãy hiểu rằng chia sẻ cảm xúc của bạn là điều cần thiết cho việc đến gần với đứa trẻ bên trong bạn. Chắc chắn bạn có thể chọn làm việc này một mình, đồng thời bạn cũng có thể làm nhiều “thực hành sâu sắc” khác một mình nói chung, tuy nhiên, để “có được sự đột phá thậm chí để mức độ chữa lành sâu hơn” thì chia sẻ là hết sức quan trọng. Chúng ta là những sinh vật xã hội cần những người khác “giữ không gian/hold space” cho mình. Nội đau của bạn cần được xác nhận trong sự yêu thương. Nếu người bạn chia sẻ về “đứa trẻ bên trong mình” là một người đang phân vân, tranh luận hoặc cố gắng đưa lời khuyên cho bạn – thì bạn sẽ không nhận được điều mình cần.

Ở đây, điều tôi muốn nhấn mạnh là sự cần thiết tìm kiếm sự hỗ trợ chăm sóc và nuôi dưỡng thực sự. Nếu bạn không có những người bạn trưởng thành hoặc đủ khả năng làm việc này, hãy xem xét việc tìm một nhà trị liệu hoặc cố vấn tâm linh. Có rất nhiều lựa chọn hợp lý ngoài kia. Đầu tư vào sức khỏe và tinh thần của bạn là một điều đáng giá. Ngoài ra, cũng có nhiều chuyên gia về “làm việc với đứa trẻ bên trong” hoặc những hội thảo về đề tài liên quan. Cố vấn và là nhà văn chuyên viết về sự tự giúp đỡ bản thân – John Bradshaw từng viết “Tôi tin rằng làm việc theo nhóm là hình thức trị liệu mạnh mẽ nhất” khi nói về phương pháp thực hành hướng về “đứa trẻ bên trong”.

Nhưng có một điều mà tôi mong bạn lưu ý: xin hãy đừng chia sẻ với các thành viên trong gia đình bạn, ngay cả khi họ quan tâm. Những người chưa từng thực hiện bất cứ thực hành nào với “đứa trẻ bên trong họ” thì khả năng rất thấp họ có thể ứng phó hay phản ứng tích cực đối với vấn đề của bạn. Sự phòng thủ (Defensiveness), giận dữ (anger), chỉ trích và đau buồn có thể sẽ là kết quả sau khi bạn chia sẻ cảm xúc với các thành viên trong gia đình, bởi thế – xin đừng làm điều đó.

Chia sẻ cần sự can đảm to lớn và sức mạnh từ bên trong. Cũng không có gì kỳ lạ nếu bản cảm thấy sợ hãi. Hãy cứ sợ hãi và khi bạn cảm thấy sẵn sàng, hãy chia sẻ bằng mọi cách.

  1. Khẳng định yêu thương và ủng hộ

Khẳng định yêu thương là một cách mạnh mẽ để khẳng định sự xứng đáng của bạn và hỗ trợ hành trình của bạn trong sự tìm kiếm cảm giác an toàn. Khi được lặp đi lặp lại một cách nhất quán, các lời khẳng định sẽ có cách để viết lại thông tin trên não bộ và len lỏi vào các lớp lập trình của vô thức. Lặp đi lặp lại những thông điệp như vậy có thể dẫn đến những thay đổi sâu sắc và những sự hàn gắn ở cấp độ nguyên bản nhất.

Dưới đây là một số lời khẳng định yêu thương và hỗ trợ mà bạn có thể nói với chính mình trong suốt quá trình và ngay cả trong lúc thiền:

  • Tôi sẽ ở đây và hỗ trợ bạn.
  • Chào mừng đến với thế giới, tôi đã chờ đợi để giữ lấy bạn.
  • Tôi yêu chính con người của bạn.
  • Tôi rất vui vì bạn đã ở đây.
  • Tôi muốn chăm sóc bạn.
  • Tôi muốn dành thời gian với bạn.
  • Tôi muốn nghe suy nghĩ và cảm xúc của bạn.
  • Chẳng có gì sai khi cảm thấy buồn và sợ hãi.
  • Bạn có thể là chính mình.
  • Bạn được phép nói Không
  • Bạn thật đặc biệt với tôi
  • Bạn có rất nhiều điều để giới thiệu cho thế giới.
  • Tôi tin bạn.
  • Tôi sẽ bảo vệ bạn chống lại mọi tệ hại bên ngoài.

Bạn có thể nói những lời khẳng định này bao nhiêu lần bạn muốn, bất cứ khi nào cần thiết trong ngày. Bạn thậm chí có thể muốn sử dụng một giọng nói đặc biệt khi nói những lời khẳng định này, chẳng hạn như giọng nói của một ông già thông thái hoặc một người mẹ yêu thương.

Hãy cảm thấy tự do để tạo ra những khẳng định yêu thương của riêng bạn! Danh sách trên sẽ giúp bạn bắt đầu, nhưng sau đó, những lời khẳng định mạnh mẽ nhất sẽ tự nó khởi sinh từ nhu cầu sâu sắc nhất nơi bạn.

  1. Thực hiện một sự liên tưởng (visualization)/hoặc (thông qua) thiền định về đứa trẻ bên trong mình

bm-babies

Bạn sẽ cần đến khoảng nửa tiếng hoặc hơn cho bài tập này. Hãy tìm một không gian yên tĩnh và thoải mái, bạn có thể chọn ngồi hoặc nằm.

Hãy tưởng tượng bạn sắp gặp đứa trẻ bên trong mình. Bạn đi vào sân sau và con bé/thằng bé đang chơi với một hộp cát. Con bé/thằng bé khoảng bao nhiêu tuổi? Bạn đi đến đứa trẻ bên trong mình và ngồi xuống. “Xin chào” – bạn có thể nói, hoặc giới thiệu với bản thân. Bạn nhìn vào mắt đứa trẻ bên trong bạn. Đứa bé cảm thấy thế nào về bạn? Tò mò?Lo lắng? E dè? Hoài nghi? Phấn khích? – Hãy tôn trọng ranh giới của đứa trẻ bên trong bạn. Nếu đứa trẻ muốn ôm hoặc bắt tay bạn, hãy để điều đó xảy ra. Nếu không thì cũng không sao. Đứa trẻ có thể chỉ muốn khởi động với bạn. Lần sau bạn có thể sẽ muốn hỏi “Cháu cần điều gì nhất?”. Nếu bạn đang giao tiếp với “đứa trẻ sơ sinh bên trong bạn” trong quá trình hình ảnh hóa này thì những phản ứng có thể sẽ xảy ra ở những phần bên trong nhiều hơn (không giống như là những cuộc “giao tiếp thực sự” khi bạn kết nối với một đứa trẻ bên trong ở độ tuổi đến trường). Nếu đứa trẻ bên trong nói với bạn những gì chúng cần, hãy cung cấp một không gian an toàn cho chúng. Hãy để chúng cảm thấy được lắng nghe, được ngắm nhìn, được hiểu và được yêu thương bởi bạn. Bạn có thể chia sẻ với chúng về việc bạn yêu thương và muốn chăm sóc chúng ra sao, và mong muốn chúng sẽ được chăm sóc. Nếu đứa trẻ bên trong bạn muốn được bồng bế, ôm ấp, nắm tay – hãy nắm lấy cơ hội này. Một khi bạn cảm thấy rằng nhiệm vụ kết nối với đứa trẻ đã hoàn thành, bạn có thể hình dung chính mình bước trở lại ngôi nhà của mình, tập trung vào hơi thở, thư giãn cơ thể và từ từ mở mắt ra.

Tôi khuyên bạn nên có một cuốn nhật ký về những trải nghiệm này. Viết nhật ký là một trải nghiệm tuyệt vời để tự suy ngẫm, đào sâu sự hiểu biết trong bạn và cũng là một cách ghi lại sự tiến bộ của bạn. Vì vậy, hãy dành một vài phút để làm điều đó.

  1. Hãy là người bảo vệ và người nuôi dưỡng của chính mình

Khi trưởng thành, điều quan trọng là chúng ta phải có trách nhiệm với hạnh phúc tình cảm của mình. Cảm giác an toàn trong thế giới này là vô cùng quan trọng và cần thiết để giúp cho đứa trẻ bên trong ta phát triển khỏe mạnh. Các dấu hiệu khi bạn đang cảm thấy không an toàn trong thế giới này có thể bao gồm những dấu hiệu dưới đây:

  • Lo lắng thường trực xung quanh những người khác
  • Có xu hướng lo lắng quá mức
  • Không có khả năng tin tưởng người khác
  • Không có khả năng tin tưởng bản thân và những khả năng của bản thân
  • Cảm thấy sợ phải làm mọi thứ một mình
  • Đưa những lời chỉ trích gay gắt về bản thân
  • Sợ thử những điều mới hoặc đi đến những nơi mới
  • Luôn giả thiết những điều tệ nhất trong mọi tình huống

Nếu bạn có nhiều cảm giác liên quan đến việc “đứng ở giới hạn/being on edge” trong cuộc sống và xung quanh những người khác, tôi thực sự khuyên bạn nên tập trung vào cảm giác an toàn với chính mình. Liên tục chỉ trích bản thân, phớt lờ nhu cầu của chính mình, thiếu giới hạn cá nhân, luôn đặt người khác lên trên bản thân hay cố gắng thay đổi mình để được chấp nhận (bởi người khác) – sẽ khiến bạn rơi vào trạng thái sợ hãi vì không cảm thấy an toàn.

Mặc dù cha mẹ hoặc người giám hộ của chúng ta không có thể đáp ứng hết các nhu cầu của ta (hoặc bất cứ nhu cầu nào của ta) – thì một sự thật đẹp đẽ đó là “Chúng ta có thể”. Khái niệm này thật kỳ lạ, thậm chí xa lạ với chúng ta, nhưng chúng ta có thể trở thành “cha mẹ” của chính mình!

Lợi ích của việc nuôi dạy lại bản thân?

  • Hạnh phúc và lạc quan hơn
  • Cải thiện sự sáng tạo/Improved creativity
  • Có một Tâm trí, cơ thể và tâm hồn khỏe mạnh hơn
  • Có những Tình bạn và mối quan hệ bền chặt hơn
  • Phát triển các kỹ năng sống thiết yếu: chấp nhận, tha thứ, những lỗ hổng (dễ bị tổn thương/vulnerability), từ bi, yêu thương bản thân

Nếu bạn cảm thấy khó khăn khi nuôi dạy lại đứa trẻ bên trong mình, bạn có thể tìm kiếm sự giúp đỡ của một chuyên gia về lĩnh vực này. Các nhà trị liệu – sau tất cả sẽ đóng vai trò là “cha mẹ thay thế”. Họ có thể lắng nghe và giúp đỡ nuôi dạy đứa trẻ bên trong bạn, đồng thời hỗ trợ và củng cố “phần chức năng cha mẹ bên trong bạn/inner parent”.

Bạn cũng có thể làm điều đó một mình, tuy nhiên, hãy tìm kiếm một mạng lưới hỗ trợ nếu có thể (dù là trực tuyến hay trong cuộc sống thực).

Để trở thành người bảo vệ và nuôi dưỡng của chính mình, bạn cần tạo ra một chính sách rõ ràng (clear ‘policy’ )về những gì ổn và những gì không ổn trong cách đối xử với bản thân (self-treatment). Tập trung vào việc bồi dưỡng tình yêu và sự chấp nhận bản thân mỗi ngày. Lắng nghe nh cầu của tâm trí, trái tim, cơ thể và tâm hồn bạn. Thực hành tự chăm sóc. Dành thời gian cho bản thân. Chọn lọc những thức ăn giúp nuôi dưỡng bạn. Nói “Không” và tạo ra một ranh giới rõ ràng. Đòi lại chủ quyền của riêng bạn trong cuộc sống của bạn. Khám phá các thực hành hỗ trợ cảm giác an toàn. Nếu cần, bạn thậm chí có thể tìm kiếm một thiên thần hộ mệnh, hay những người hướng dẫn tâm linh khác – những người có thể giúp hỗ trợ và nuôi dưỡng bản thân.

Kết lại

Mặc dù chúng ta có thể đã phải chịu những bất hạnh khi còn là một đứa trẻ, nhưng không bao giờ là quá muộn để sống lại thời thơ ấu và kết nối lại với khía cạnh trẻ thơ đó của chính chúng ta. Khi chúng ta chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình trong cuộc sống, chúng ta sẽ có sức mạnh để cảm thấy an toàn, tự chữa lành và tạo nên sự vẹn toàn hơn. Món quà này là điều mà không ai có thể tước khỏi tay chúng ta.

Tôi hy vọng những bài tập và thực hành mà tôi đề cập trong bài viết này sẽ giúp hỗ trợ cho quá trình hàn gắn những tổn thương cho đứa trẻ quý giá bên trong bạn – bằng cách giúp bạn cảm thấy an toàn.

Như thông lệ, tôi luôn muốn nghe sự chia sẻ của bạn về kinh nghiệm cá nhân đối với chủ đề này. Bạn có thể không biết nhưng đôi khi chỉ mất vài phút với sự chia sẻ thôi cũng đã là một sự hỗ trợ to lớn đối với một ai đó khác rồi đấy!

Tác giả Aletheia Luna. Chuyển dịch Ayako. Nguồn bài viết gốc Lonerwolf

Hình ảnh sử dụng: Google Image with the key-words “Inner Child”