Sáng nay thức dậy nhớ đêm qua nằm mơ gõ phím tắt.
À sở dĩ ám ảnh vậy vì mình đang học các phím tắt của mấy trình soạn thảo như vim với helix, thật ra không phải giờ mới học đâu mà từ xưa rồi. Có điều là gõ được mấy hôm thì lại đâm ra chán nản rồi bỏ, lần này quay lại để xem được mấy hôm đây.
Đang làm việc thì nhớ sáng nay có ca khúc mới của người mà mình theo dõi lâu nay trên Youtube. Bấm vào nghe thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên nên lại viết vài dòng. Hẳn là các bạn cũng theo dõi một số người trên mạng phải không? Nguyên nhân gì khiến các bạn làm thế? Nói riêng về âm nhạc, chỉ có vài người là mình thường xuyên theo dõi, và gần như đều nghe ngay khi họ ra ca khúc mới. Trừ Sơn Tùng ra, thì 2 cái tên còn lại chắc là ít người biết.
Đầu tiên là Kha, biết đến bạn này từ những năm 2019, khi đó bạn ấy mới học lớp 11 hay 12 gì đó không nhớ rõ. Nhạc của bạn này theo chiều hướng nhẹ nhàng, hoài niệm nên mỗi lần nghe lại thấy cảm giác gì đó gợi nhớ lại kỷ niệm xưa. Kể từ đó mỗi khi ra bài hát mới mình đều nghe, có nhiều bài nghe đi nghe lại hoài không chán. Nói thật rằng mỗi khi muốn giảm tải căng thẳng hoặc tìm cảm giác yên bình mình đều bật nhạc của Kha.
Thứ hai là Ngô Lan Hương, biết đến khi cô ấy hát lại ca khúc của Kha. Thời điểm đó cô chỉ đơn giản là ngồi trước máy quay rồi hát lại ca khúc theo cách riêng. Thấy hay nên là theo dõi luôn từ đấy đến giờ. Từ một cô gái ngồi trước máy quay thì giờ đây đã thành ca/nhạc sĩ chuyên nghiệp.
Lý do theo dõi ba người đó vì thứ nhất là thích phong cách âm nhạc, hay người ta thường nói là “hợp gu” đấy. Âm nhạc của Sơn Tùng rất đa dạng, khó đoán, nhiều người viết nhạc thường mang nét đặc trưng, tức là câu từ, kiểu luyến láy hoặc điệp khúc đậm chất cá nhân nên nhiều bài hát của họ mang âm hưởng của bài trước, giống như là văn phong của người viết khi viết bài vậy, có gì đó đặc trưng mà khi đọc thì biết ngay là ai viết. Riêng nhạc của Tùng thì mình cảm thấy anh ta thoát ra được hẳn cái bóng, mang âm sắc riêng, rất ấn tượng và còn hay nữa. Nhạc của Kha vẫn nhẹ nhàng như thế nhưng cảm giác trưởng thành lên từng ngày. Còn nhạc của Hương thì vui tươi và phá cách, có chất giọng riêng, hình ảnh ngày càng nổi bật.
Thứ hai là theo dõi con đường sự nghiệp của họ, xem họ nỗ lực qua từng ngày và mình học hỏi được gì từ họ không. Nói đến đây thì nghe thấy cấn cấn, ông làm lập trình thì liên quan gì đến âm nhạc mà học hỏi? Đúng là chẳng liên quan gì thật, nhưng ý của mình không phải là đề cập đến chuyên môn mà là sự nỗ lực. Nhìn thấy người mình hâm mộ có những thành công, đột phá, âu chẳng là một niềm vui hay sao.
